Mưa, tớ nhớ cậu Xử Nữ…
Tớ nhớ cậu vào những ngày bình thường… Và nhớ cậu nhiều hơn vào những ngày mưa.
Em không hề thích mưa. Bởi khi đó, Sài Gòn bỗng trở nên lạnh lẽo và cô đơn hơn tất thảy, và em cũng trở nên hoang mang với chính mình. Từng dòng cảm xúc trong tim giống như những thương tích cũ gặp lúc trái gió trở trời lại đau nhức. Em co mình vào nỗi nhớ. Tâm trí em hỗn độn trăm ngàn suy nghĩ về anh – người con trai Xử Nữ ôn hòa nhưng cũng rất tàn nhẫn. Người dịu dàng “thương em như em gái”, vẫn nói chắc chắn “không muốn em bị tổn thương” nhưng rồi chẳng do dự đẩy em đi rất vô tình. Lời nói kia em vẫn ngây thơ cho là thật – mãi sau này mới hiểu ấy chỉ là lời xã giao mà ai cũng có thể nói với ai. Đến cuối cùng, người duy nhất làm tổn thương em – chỉ có anh.
Nhưng em lại cứ nhớ nhung người, em vẫn còn yêu, em vẫn còn thương người mà đã làm trái tim em quặn thắt bao lần. Và lòng em vẫn hoang mang. Em lo sợ… và nỗi lo của em mang tên Anh. Em luôn nghĩ đến anh? Tự hỏi anh đang làm gì? Anh cảm thấy thế nào? Và liệu rằng anh có thấy cô đơn như em đang cô đơn hay không?…

Anh giờ ra sao? Có còn buồn nhiều không?
Chắc có lẽ anh vẫn buồn.
Chắc có lẽ anh vẫn nhớ thương người yêu cũ.
Một năm – sáu tháng – 13 ngày – anh và người đó chia tay nhau cũng lâu rồi, đúng không anh? Em nhớ! Bởi em là khán giả đầy kiên nhẫn cho vở diễn đời anh. Em cũng là vai phụ có sự tham gia ít nhất, ít tới mức chỉ nhiều hơn 1 vai quần chúng. Thế nên em chính xác hơn chỉ là một khán giả. Em không vỗ tay nhưng em thậm chí không ý thức được khóe môi mình cong lên và 2 đầu lông mày khẽ giãn ra mỗi lần thấy anh cười, mỗi lúc anh vui. Và em luôn mong anh được hạnh phúc. Em là 1 khán giả tốt.
Nhưng em lại thực sự cảm thấy nhớ thời gian trước kia quá – thời gian ngắn ngủi mà em được sống thật trong thế giới của anh. Ít ra, mỗi ngày – em có thể trêu đùa anh, có thể thấy anh làm bộ hung dữ – em còn có thể nghe được thanh âm của anh: tiếng ngái ngủ, tiếng hít thở, giọng nói trầm, tiếng cười, .. . Cũng có thể cảm nhận anh vui buồn. Ít nhất em có thể giả vờ cáu kỉnh, có thể làm trò trọc anh cười.
Nhưng tất cả – đã kết thúc – từ lúc anh phát hiện ra bí mật trái tim em – đã chấm hết. Có lẽ bởi anh quá tinh tế, còn em lại vụng về che giấu.
Em chẳng biết làm sao, chẳng biết làm như thế nào để an ủi anh đành lặng lẽ theo dõi, lặng lẽ cầu chúc cho anh được hạnh phúc. Chỉ vậy thôi. Có lẽ em bàn tay em cũng chẳng bao giờ được anh nắm lấy cho bớt trống trải bởi em biết mình không phải là người mà anh mơ ước. Nhưng dù sao thì cũng cám ơn anh đã xuất hiện để em biết rằng trái tim em yêu thương mãnh liệt đến nhường nào.
Anh ah! Nếu chưa ai có thể tới xoa dịu trái tim anh, xin anh hãy tự biết trân trọng bản thân. Anh phải sống thật tốt, như vậy em mới có thể yên tâm.
Nếu ơi! Hãy giúp mình chuyển tâm sự của mình tới một bạn nam Xử Nữ nhé. Mình xin phép được giấu tên . Cám ơn Nếu rất nhiều.
Theo: Nếu radio
Em không hề thích mưa. Bởi khi đó, Sài Gòn bỗng trở nên lạnh lẽo và cô đơn hơn tất thảy, và em cũng trở nên hoang mang với chính mình. Từng dòng cảm xúc trong tim giống như những thương tích cũ gặp lúc trái gió trở trời lại đau nhức. Em co mình vào nỗi nhớ. Tâm trí em hỗn độn trăm ngàn suy nghĩ về anh – người con trai Xử Nữ ôn hòa nhưng cũng rất tàn nhẫn. Người dịu dàng “thương em như em gái”, vẫn nói chắc chắn “không muốn em bị tổn thương” nhưng rồi chẳng do dự đẩy em đi rất vô tình. Lời nói kia em vẫn ngây thơ cho là thật – mãi sau này mới hiểu ấy chỉ là lời xã giao mà ai cũng có thể nói với ai. Đến cuối cùng, người duy nhất làm tổn thương em – chỉ có anh.
Nhưng em lại cứ nhớ nhung người, em vẫn còn yêu, em vẫn còn thương người mà đã làm trái tim em quặn thắt bao lần. Và lòng em vẫn hoang mang. Em lo sợ… và nỗi lo của em mang tên Anh. Em luôn nghĩ đến anh? Tự hỏi anh đang làm gì? Anh cảm thấy thế nào? Và liệu rằng anh có thấy cô đơn như em đang cô đơn hay không?…
Anh giờ ra sao? Có còn buồn nhiều không?
Chắc có lẽ anh vẫn buồn.
Chắc có lẽ anh vẫn nhớ thương người yêu cũ.
Một năm – sáu tháng – 13 ngày – anh và người đó chia tay nhau cũng lâu rồi, đúng không anh? Em nhớ! Bởi em là khán giả đầy kiên nhẫn cho vở diễn đời anh. Em cũng là vai phụ có sự tham gia ít nhất, ít tới mức chỉ nhiều hơn 1 vai quần chúng. Thế nên em chính xác hơn chỉ là một khán giả. Em không vỗ tay nhưng em thậm chí không ý thức được khóe môi mình cong lên và 2 đầu lông mày khẽ giãn ra mỗi lần thấy anh cười, mỗi lúc anh vui. Và em luôn mong anh được hạnh phúc. Em là 1 khán giả tốt.
Nhưng em lại thực sự cảm thấy nhớ thời gian trước kia quá – thời gian ngắn ngủi mà em được sống thật trong thế giới của anh. Ít ra, mỗi ngày – em có thể trêu đùa anh, có thể thấy anh làm bộ hung dữ – em còn có thể nghe được thanh âm của anh: tiếng ngái ngủ, tiếng hít thở, giọng nói trầm, tiếng cười, .. . Cũng có thể cảm nhận anh vui buồn. Ít nhất em có thể giả vờ cáu kỉnh, có thể làm trò trọc anh cười.
Nhưng tất cả – đã kết thúc – từ lúc anh phát hiện ra bí mật trái tim em – đã chấm hết. Có lẽ bởi anh quá tinh tế, còn em lại vụng về che giấu.
Em chẳng biết làm sao, chẳng biết làm như thế nào để an ủi anh đành lặng lẽ theo dõi, lặng lẽ cầu chúc cho anh được hạnh phúc. Chỉ vậy thôi. Có lẽ em bàn tay em cũng chẳng bao giờ được anh nắm lấy cho bớt trống trải bởi em biết mình không phải là người mà anh mơ ước. Nhưng dù sao thì cũng cám ơn anh đã xuất hiện để em biết rằng trái tim em yêu thương mãnh liệt đến nhường nào.
Anh ah! Nếu chưa ai có thể tới xoa dịu trái tim anh, xin anh hãy tự biết trân trọng bản thân. Anh phải sống thật tốt, như vậy em mới có thể yên tâm.
Nếu ơi! Hãy giúp mình chuyển tâm sự của mình tới một bạn nam Xử Nữ nhé. Mình xin phép được giấu tên . Cám ơn Nếu rất nhiều.
Theo: Nếu radio
Mưa, tớ nhớ cậu Xử Nữ…
9/10
985